ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG - THÍCH NHẤT HẠNH
hú ý nhỏ: mình biết bây giờ đã chính thức kết thúc mùa An cư kết hạ năm nay, nhưng vì bài review này vốn dĩ được ấp ủ từ giữa mùa An cư, trong những ngày mưa bão trắng xóa từ thời tiết đến cõi lòng, vậy nên xin phép được giữ nguyên phần mở đầu như nó vốn có. Hy vọng rằng, một chút sai lệch này không làm ảnh hưởng đến mạch cảm xúc của các bạn.
--------------------------
Bạn có biết rằng, mùa mưa được coi là mùa An cư trong đạo Phật?
Tuy rằng, thời điểm chính thức của mùa An cư năm nay sắp qua rồi, nhưng mùa mưa thực tế của nước mình mới là khởi đầu thôi. Vậy thì, nhân những ngày mưa rả rích này, đừng để tâm trạng của bạn ủ dột theo màn nước, hãy thử lắng lòng thưởng thức một mùa tâm hồn an cư với "Đường xưa mây trắng" của Sư ông Thích Nhất Hạnh thôi nào.

Ngay từ trang bìa của tác phẩm, Sư ông đã đề: "Trong Đường xưa mây trắng, chúng ta khám phá ra Bụt là một con người chứ không phải là một vị thần linh. Đó là chủ tâm của tác giả giúp cho người ta khám phá lại Bụt như một con người và lột ra hết các vòng hào quang thần dị người ta đã choàng lên cho Bụt. Không thấy Bụt như một con người thì người ta sẽ tới với Bụt rất khó."